Bốn mùa Xuân Hạ Thu Ðông

Theo nhau tuần tự cho giòng đời trôi

Ðông về lạnh lẽo đơn côi

Thu sang cho lá tả tơi lìa cành

Hạ buồn nắng chiếu qua mành

Xuân tuơi thắm nụ cây cành trổ hoa

Chim muông cất tiéng hiền hòa

Trẻ thơ ngây mãi vui đùa trong sân

Người già nuối tiếc bâng khuâng

Xuân sang Hè lại Thu Ðông còn gì ?

Có chăng một chút xuân thì

Ðã như cơn gió thổi về chiều nay

Mong manh tựa hạt sương mai

Thời gian nào có đợi ai bao giờ.

Ngày qua tháng lại không ngờ

Một đêm ngoảnh lại bạc phờ tóc mây

Ngậm ngùi nhìn trẻ thơ ngây

Những mà thầm hỏi đâu ngày xa xưa ?

Cầu kia bịn rịn tiễn đưa

Áo kia lồng lộng gió mưa đi về

Mấy mùa xuân đã xanh rì

Vọng theo tiếng gió thầm thì tỉ tê :

Ðầu sông có kẻ còn mê

Cuối sông có kẻ hết mê không sầu

Xuân sang thì mặc Xuân sang

Lòng ta yên lặng không màng Xuân sang

Mặc cho Xuân đến Xuân đi

Vui buồn lắm nỗi ta thì lặng thinh.